Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Chúc Xuân Cho Mẹ - Việt Dương Nhân // Nguyệt San Giao Mùa

Chúc Xuân Cho Mẹ 
    

Xuân sắp về quê mình vui không Mẹ ? 
Ở nơi nầy Xuân buồn lắm Mẹ ơi ! 
Hoa không nở mà sương mờ tuyết phủ 
Lòng con buồn ủ rũ lệ trào rơi.
 
Về thăm Mẹ không còn lâu đâu Mẹ 
Cánh mai vàng sẽ nở khắp quê hương 
Tết nầy con gởi Mẹ cả tình thương 
Của đứa con Việt vương sầu vong quốc.
 
Xuân năm nay con kính chúc Mẹ hiền 
Ðược sống cao niên hưởng vui tuổi thọ 
Ngày con về mang niềm vui trăm họ 
Và "nắng vàng'" tỏa sáng khắp ba miền.

Việt Dương Nhân

Xuân Hỡi Xuân ! 

Sống tạm quê người, Xuân hỡi Xuân ! 
Lòng không rộn rả, dạ chẳng mừng 
Mai lan cúc trúc trưng đầy chợ 
Bánh mứt bày ra khắp phố phường 

Nỗi sầu vong quốc còn lởn vởn 
Niềm vui tắt nghẽn giữa thế trần 
Năm mới có gì hơn năm cũ 
Ngồi trơ rũ bóng mắt vương buồn 

Việt Dương Nhân
 ********
giaomua@hotmail.com
Date: Wednesday, February 1, 2012, 6:40 PM
Số 118
Ngày 1 tháng 2 năm 2012
www.GiaoMua.com
Nguyệt San Giao Mùa
P.O. Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Thư Ngỏ

Năm Tân Mão đã qua, năm Nhâm Thìn đã đến, HBL xin thay mặt ban biên tập Giao Mùa chúc quí đọc giả gần xa một năm mới an khang thịnh vượng. Nhân dịp đầu năm, HBL xin hầu chuyện quí vị một mẩu chuyện ngắn vội vàng ghi chép qua những cuộc chuyện trò ngắn vào dịp cuối tuần vừa qua ..

- Nắng đẹp lắm, thời tiết bắt đầu ấm dần lên, buổi trưa nắng ra đường nắng vàng mắt đó chị!

- Thế à, bên này trời lạnh lắm, lạnh đến nỗi chị chẳng muốn ra đường một chút nào, còn Tết ư chị chẳng thấy gì cả. Giờ này bên nhà em đã làm gì rồi?

- Cũng như mọi năm thôi chị, chủ nhật này là chủ nhật cuối cùng trước tết, cả nhà tranh thủ dọn dẹp nhà cửa. Hai vợ chồng xắn quần ống cao ống thấp xịt nước cả nhà làm ướt sang cả nhà hàng xóm nhưng họ cũng chả mắng vốn gì đâu. Tết mà! Tụi em còn đi mua hai con rồng màu đỏ thật to dán ngay cửa ra vào để đem may mắn vào nhà. Chỉ ngặt một nỗi khi mua về, em tra từ điển trong đầu mãi mà không thể nhớ nỗi được nét gạch nét ngang nào cả. Bỏ công mấy năm trời học tiếng Nhật! Ðược một cái đối với các câu đố chữ tàu, mình chỉ đoán được một chữ thì biết ngay đó là câu đối gì...mình có không biết chữ tàu cũng không sao, chữ gì cũng tốt vì người ta làm câu đối cho Tết mà. Tối qua, vợ chồng bọn em còn đi lên đến phố người Hoa ở Hải Thượng Lãn Ông. Trời, đủ thứ hết từ con rồng con lân, cá chép, pháo bông, mai vàng cúc đào coi thật đã con mắt! Em cũng chọn một phong pháo với chữ Phước đem phước lành cho gia đình rồi. Năm mới chỉ mong toàn gia đình được hai chữ bình an là vui lắm rồi. À, chị biết không, hồi sáng qua, em cũng đã đi chợ tết mua mứt dừa, mứt gừng Huế, mứt bí, mứt củ năng cho tụi nhỏ nhâm nhi. Tết mà! Phải nhâm nhi bánh mứt từ 23 tết mới sướng chứ. Khuya hôm qua- 22 tết- em còn lụi hụi ngâm nếp, ngâm đậu xanh để sáng nay nấu xôi chè cúng áo Táo trước khi đi làm nữa đó. Cúng sau, cả nhà có một bữa sang đoàn viên kịp trước giờ đi làm. Hai đứa con em hỏi tại sao mẹ nói trưa thì ông Táo mới cưỡi cá chép về trời sao giờ mình cúng sáng. Em cười tỉnh bơ nói Táo nhà mình là Táo "văn phòng" nghĩa là đi từ sáng sớm và về lúc tối trời mà thôi. Nhưng Táo sao thấy đường đi buổi tối được nên nhà mình cúng sang là hay nhất- kết luận sáng suốt của nhóc tì nhà em! Bữa nay cũng là ngày các chợ hoa tết khai trương, mấy chậu mồng gà hướng dương, cúc mâm xôi cúc thược dược vàng cả góc phố đó chị. Em cũng đã rinh một cây mai về nhà rồi, mùng 1 Tết nó ra hoa đẹp phải biết đây. À, ngày mốt--25 tết--ở dưới quê bà nội tụi nhỏ sẽ đi thăm mồ mã và làm cỏ nữa, em bận đi làm nên không đi được. Dưới quê ngày này cũng vui như trẩy hội đó chị, còn mình sinh ra và lớn lên được gọi là "thị thành chính gốc" nên không thấm được cảm giác này đâu chị nhỉ. Mà năm nay nhà em nấu bánh sớm hơn mọi năm. Khoảng 26 Tết cả nhà tập trung ngâm đậu, lau lá chuối, ngâm nếp để tối nấu bánh tét. Còn 29 năm nay chạy 30 tết đó chị, em nhắc kẻo bên đó chị quên, mà chị thấy có lạ không, chỉ có tiếng Việt mình mới có cái câu 29 chạy 30 này thôi chị ha...

Ðang say sưa kể chuyện đón tết bên nhà, tôi nghe tiếng khóc sụt sùi ...thôi, thôi em đừng kể nữa, chị khóc ròng theo em quá! nhớ nhà quá em ơi! Tôi hỏi sao chị không tranh thủ về nhà tìm lại cái hương vị tết quê một lần thì vô tình biết được sự thật càng buồn hơn ...Chị kể rằng mình là thân phận Việt kiều nghèo ky cóp tích lũy được tiền nhà, tiền nuôi con ăn học là vất vả lắm rồi. Muốn về Saigon thăm nhà cũng phải có kế hoạch dành dụm mấy năm mới được chứ đâu phải nhớ là về liền được đâu. Em không biết cái cảm giác nhớ nhà như điên cuồng của chị bên này đâu. Nhất là những lúc gọi điện thoại về cho bố mẹ, chị không dám kể rằng mình vất vả như thế nào bên xứ người. Chị không muốn bố mẹ biết mình cực như thế nào. Với bạn bè, lắm lúc chị cũng không dám sẻ chia. Rồi nỗi buồn cứ thế dai dẳng mãi không nguôi. Cứ tưởng Tết đến, mình có thể tìm được chút hương vị quê nhà nhưng cho đến giờ sao chị cũng chẳng vơi đi nỗi nhớ nhà. Chị nhớ cái thời ở Saigon, có chuyện gì trong khoảng thời gian gần Tết đến, mình chỉ cần nói hai chữ Tết mà là bà con cười xòa bỏ qua cho nhau..Còn bây giờ sao hai chữ "Tết mà" với chị lúc này ngậm ngùi quá em ơi!

Hoa Bằng Lăng
Ban Biên Tập Giao Mu



Mục Lục Bài vở trên Giao Muà là do các tác giả gửi đăng và Giao Muà không chịu trách nhiệm về nội dung. Muốn xin trích đăng lại, xin liên lạc với GiaoMua@hotmail.com.
I . Thơ _______________________________________________________________________
1. Cung Chúc Tân Xuân ______Minh Lương Trương Minh Sung
2. Khai Bút 2012 ______Trần Minh Hiền
3. Xuân Xa Xứ ______Trần Thị Hà Thân
4. Giấu. ______ Hoàng Yến.
5. Lặng Lẽ Ðêm Mưa ______Jacaranda
6. Hợp Ðàn ______Quên
7. Nghe Tiếng Dàn Khuya ______Hàn Thiên Lương
8. Ý Thực Cảnh Ðời ______ Thylanthảo
9. Lều Cỏ Thi Ca ______Sông Cửu
10. Anh Và Bên Nầy Mùa Xuân ______Nguyễn Ðông Giang
11. Ðộc Ẩm Chiều Cuối Năm ______Hồchíbửu
12. Khi Thấy Những Nụ Hồng ______Hoang_Vu
13. Ðón Xuân 2012 ______Mai Hoài Thu
14. Xuân Trên Ðất Khách ______ Phan Tưởng Niệm
15. Giấc Mơ Tháng Chạp ______ Lê Văn Hiếu
16. Mùa Xuân Trên Cao Nguyên ______Hồ Thụy Mỹ Hạnh
17. Hoa Nức Nở Ðón Xuân Về ______Tình Hoài Hương
18. Tre ______ Ngã Du Tử
19. Chúc Xuân Cho Mẹ ______Việt Dương Nhân
20. Mùa Xuân Không Ðến ______Chung Thủy
21. Một Cõi Hư Vô ______Nguyễn Hải-Bình
22. Ðọa Kiếp Mê ______ Ngọc Long
23. Tặng Em Một Ðóa Hoa Hồng ______ Song An Châu
24. Thơ Xuân Dâng Ba! ______Nguyệt Vân
25. Thiên Ðường ______Vành Khuyên
26. Nét Lặng Muà Xuân ______ Mạc Phương Ðình
27. Ðêm Tân Hôn ______ Thiên Ðức
28. Em Phải Quên Ánh Mắt Anh Trao ______ Lê Miên Khương
29. Muà Xuân Nắng Lụa Mây Hồng ______ Trần Hoan Trinh
30. Duyên Em Chớ Ðể Bẽ Bàng ______Sương Sương
31. Ðiểm Cuối Của Ðộc Tài ______ Hoàng Thị
32. Con Người : Không Gian & Thời Gian ______ NgôkiềuTrinh
33. Sầu Dâng ______ Tuyền Linh
34. Cô Tấm ______ Phạm Minh Giắng
35. Ô Mai Cam Thảo ______Nguyễn Thị Thanh Dương
36. Yêu ______ TTKPD
37. Xuân Xưa ______ Trần đình Diệp
II . Văn _______________________________________________________________________
1. Bó Hoa Không Người Gởi _______ Nguyễn Thị Thanh Dương
2. Xóm Cụt (truyện dài nhiều kỳ) ___________ Ðỗ Thành
3. Chuyện ANH và TÔI (truyện dài nhiều kỳ) ___________ Tình Hoài Hương
4. Phu Nhân ___________ Vành Khuyên
5. Căn Nhà Sau Cửa Biển (truyện dài) ___________ Phan Thái Yên
6.Nhang Tàn Canh ___________ Hư Vô
7. Ðồng Cạn (Truyện Dài) ___________ Bảo Giang
8. Tết ta Tết người ___________ Trần Thành Mỹ
9. Cái Nút Chai ___________ Quý Thể
III . Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________
1. Thư Tình Mỗi Tháng _______________________________ DHH
IV. Trả Lời Bạn Ðọc__________________________________________________
1. Nhắn Tin/Trả Lời Bạn Ðọc _______ Ban Biên Tập

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

CUNG CHÚC TÂN XUÂN 2013 AN KHANG THỊNH VƯỢNG

   
     KÍNH THÂN CHÚC QUÍ VỊ

XUÂN QUÝ T 2013  VẠN SỰ NHƯ Ý

  

^_^ TIÊN ĐOÁN 12 CON GIÁP NĂM QUÝ TỴ 2013 ^_^ 

 
http://vietduongnhan.blogspot.fr/p/tien-oan-12-con-giap-nam-quy-ty-2013.html 
 











Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

Thơ Vô Nghĩa - Việt Dương Nhân

Thơ Vô Nghĩa


Nhờ em, ta được mấy vần
Thơ Vô Nghĩa, để kính dâng tặng Đời !
Đến ngày gần đất xa trời
An nhiên xoá hết những lời khen chê.
Ngày mai em ở, ta về
Bên kia cảnh giới chẳng hề ghét thương .
...!!!
vdn
(Ivry sur Seine, Bạch Am 5.1.2012)


CÁT BỤI HƯ VÔ




--------------------
Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.
(vdn)
"Khi vui vui thoảng khi buồn buồn qua"
(Rabindranah Tagore)

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Chúc Mừng Năm Mới 2012


Thế giới rộn ràng chào đón Giao thừa & Năm mới 2012

Cập nhật: 31-12-2011 11:42
Năm mới đã đến rất gần và người dân ở khắp nơi trên khắp thế giới đang náo nức chuẩn bị cho thời khắc chuyển giao sang năm mới.

Những em nhỏ ở Cáp Nhĩ Tân, Trung Quốc trong trang phục sặc sỡ xếp thành số 2012 trên nền tuyết trắng

Những người phụ nữ Nepal tại lễ hội chào đón năm mới

Nghệ nhân ở Hong Kong có ý tưởng sáng tạo khi chế tác con rồng, con vật biểu trưng trong năm tới tại các nước châu Á, uốn lượn thành số 2012

Những vũ công tham gia chương trình chào đón năm mới của London, Anh tại quảng trường Trafalgar

Một người mẫu trong chương trình quảng cáo tại Hong Kong đeo kính mang hình năm mới

Một em nhỏ đứng ngắm bức tường dán những điều ước trong năm mới tại quảng trường Thời đại, Mỹ. Những mẩu giấy ghi lại những mong muốn của người dân trên toàn thế giới sẽ được thổi tung lên vào đúng thời khắc giao thừa, trong chương trình đón năm mới ở New York

Một người đan len nghiệp dư đan dòng chữ "Chúc mừng năm mới" trên đường phố Hanover của Đức

Những thành viên câu lạc bộ bơi mùa đông tổ chức cuộc thi bơi mừng năm mới trong thời tiết giá lạnh của vùng Seberia, Nga

Những diễn viên trong trang phục Santa, cha Frost và công chúa tuyết tại công viên Stavropol miền Nam nước Nga. Người Nga đón Tết dương lịch vào ngày 31/12 và ngày Giáng sinh của mình vào ngày 7/1

Một nhân viên đang chuẩn bị pháo và các thiết bị cho màn trình diễn pháo hoa tại lâu đài Edinburgh, Anh

Pháo hoa rực sáng tại thành phố Krasnoyarsk trong dịp lễ dựng cây năm mới của Nga

Các sinh viên ở Ấn Độ xếp những ngọn nến thành hàng chữ "Chào mừng năm mới 2012".
Hoàng Lộc
(Ảnh: Telegrap)
 
Còn tiếp >>  

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011

Vài Vần Vô Nghĩa - Việt Dương Nhân

Vài Vần Vô Nghĩa


Nắng vàng mây biếc trời cao
Vài vần vô nghĩa thả vào hư không

Ngày về sông nước xanh trong
Ra đi ngầu đục hết mong mỏi gì

Dửng dưng phó mặc thị phi
Xem như mây khói đến đi lẽ thường

Ngu khôn đồng nhứt cuối đường
Tha tâm chở cả ghét thương ác hiền.

Bên kia bờ tịnh an nhiên
Khổ vui vinh nhục ưu phiền như như.

Vài vần vô nghĩa, rong chơi
Nơi miền tĩnh lặng
ngàn đời vững yên.
...!!

Việt Dương Nhân
(Bạch Am, Ivry sur Seine 26.12.2011)

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

Hồn Thơ Vô Nghĩa - Việt Dương Nhân

Hồn Thơ Vô Nghĩa


Hồn Thơ Vô Nghĩa, giã từ
Cõi đời đen trắng thực hư khó lường

Hãy luôn trên kính, dưới nhường
Chẳng khinh ghét bỏ cả phường a dua.

Từ lâu chẳng nghĩ thiệt thua
Nhơn chia trừ cộng bán mua lỗ lời

Lòng thành xin chúc người người
An vui hạnh phúc tâm thời trắng trong.

Tọa thiền xóa tất cả KHÔNG .
Cuộn tròn hồn xác lánh trong sương mù.

Giã từ giã từ giã từ...
.........!!!
Diệu Thi_Việt Dương Nhân
(Paris, Ivry sur Seine, Bạch Am 18.12.2011)



Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Những Vần Thơ Vô Nghĩa - Việt Dương Nhân

Những Vần Thơ Vô Nghĩa
Em về trăng nước mừng vui
Em đi mây gió ngậm ngùi tiễn đưa

Cuộc đời sớm nắng chiều mưa
Sống sao thiên hạ đều vừa lòng đây ?

Những vần thơ vô nghĩa này
Gởi em đọc nốt tới ngày xuôi tay

Sống đời tâm phải thẳng ngay
Đừng nên cong vẹo sẽ rai rức lòng.

.......!!

vdn
(Paris 13.12.2011)

***


Hạc Hồng Khép Cánh


Vẳng nghe điệu nhạc cung đàn
Mảnh đau thương, hóa trăm ngàn giọt châu

Thâm trầm đời chuốc lắm sầu
Từ em về chốn đỉnh đầu núi xa.

Em đi nước bốc, mây sà
Gió ngưng, mưa đọng, tiếng ca im lìm.

Hạc hồng khép cánh trong đêm
Ngủ yên giấc mộng mơ tiên hiện về.

............... !!

Hồn chìm trong cõi đam mê
Say sưa ngụp lặn, lết lê thân tàn

Sổ đời nay đã sang trang
Gió giông lắng lặng, mây ngàn biếc xanh.
 
vdn

*

Thoát

Từ ta thoát chốn ưu phiền
Qua vùng tĩnh lặng điềm nhiên lắng lòng
Bận gì trong gió, ngoài giông
Mưa sa, nắng táp hồn không vướng sầu.

vdn_NhưKiều
(17.6.2009)
 
*
 
Buồn Buồn Buồn !!

Sao mà buồn thế hỡi em ?
Cái buồn hãy ráng khiêng đem khỏi lòng

Buồn buồn hãy liệng xuống sông
Cho trôi biệt tích, nếu không sẽ cuồng

Vẳng nghe tiếng mõ hồi chuông
Niệm câu lục tự xả buông cơn buồn !

khocnhe.gif .........!!

"Đừng lấy dối trá làm lẽ sống" Aleksandr Isayevich Solzhenitsyn (1918 - 2008)

..........!
vdn

(Khuya buồn khủng khiếp 23.11.2011)


*

Lại Buồn !

Hôm nay tôi bỗng nhiên buồn
Mà hồn thơ chẳng trào tuôn một vần !!

Đêm nay nước mắt lưng tròng
Có ai hiểu nổi đáy lòng của tôi !!

Bên rèm nghe tiếng lá rơi
Xạc xào như thể chân người dẫm lên !!

vdn


Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

Bài Thơ Vô Nghĩa - Việt Dương Nhân

Bài Thơ Vô Nghĩa

Sáng nay nhìn thấy anh treo :
Cái đầu lủng lẳng bay vèo trong mây

Khó khăn trong kiếp sống này
Cô Hằng, chị Nguyệt chau mày cười duyên

Ai hay cho kẻ chèo thuyền
Lượm hoa, nhặt bướm kết duyên nợ đời !!

Quên đi hình chuột, bóng dơi
Quỉ ma hiện diện ngời ngời ngày đêm.

Tìm đâu khúc hát diệu êm
Tay nâng chén ngọc, hồn mềm mại bay ?!!

Cảnh nào là cảnh Thiên Thai
Dẫu trong ngục lạnh hình hài vẹn nguyên.

Từ em bên ngọn thác ghềnh
Đầu bù tóc rối hớ hênh mất thần

Đưa tay nhặt lấy lá bần
Con chim oanh hót không ngần ngại quên

Lục bình chìm nổi lềnh bềnh
Phượng Hoàng đáp xuống khều lên cánh buồm.

Bay quanh lượm nhặt nỗi buồn
Đặt nơi cảnh giới sáng chuông, mõ chiều.
.............?!!

Việt Dương Nhân
(Ivry sur Seine, 8.12.2011)

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2011

Niềm Tin - Việt Dương Nhân

Niềm Tin


Mùa đông tuyết đổ năm nào
Cành mai tan tác, cánh đào xác xơ
"Xót thay, chiếc lá bơ vơ
Kiếp trần, biết dũ bao giờ cho xong?*"
Thuyền đời cứ mãi long đong
Làm sao thoát khỏi cái vòng lo âu
"Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu?
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ !" **

Huệ, thiếu phụ ngoài ba mươi tuổi, vừa bị chồng ly dị mấy tháng qua. Nàng còn được quyền ở sáu tháng trong căn nhà hiện tại. Trong nhà nàng còn cho ba đứa bạn gái trang lứa, xin ở trọ để dễ dàng tìm kiếm việc làm. Ba cô mới từ Sài-Gòn hồi hương về Pháp theo lối dân Tây cũ.
Khí hậu chiều mùa đông hôm ấy, tuyết không còn rơi nhưng ngoài trời vẫn buốt lạnh. Trong lòng Huệ nghe bức rức khó thở. Nàng nhủ: "Mình phải ra rừng thở mới được !". Nàng đứng lên lấy áo măn-tô màu tím đậm mặc vào, chân mang đôi giày bốt đen cao tới đầu gối. Lấy mé-trô trực chỉ tới rừng Vincennes phía đông-nam Paris. Nàng bước lang thang nhẹ nhàng trên những xác lá vàng tàn úa trong khu rừng. Rồi đến ngồi trên phiến đá cạnh con suối nhỏ nhân tạo nước đã đóng thành băng. Nàng đưa mắt nhìn chung quanh quang cảnh thật là buồn thảm. Vì những cây cối lớn nhỏ đều trơ cành trọi lá đứng sừng sững phơi mình giữa rừng chiều buốt giá. Không còn nghe tiếng chim hót như mùa xuân-hạ nắng vàng nữa. Nàng ngồi im lặng mà trong lòng dâng tràn bao nỗi niềm lo lắng và lòng nghe khắc khoải. Nàng suy nghĩ vẫn vơ và tự hỏi: ‘’Rồi đây mình sẽ ở đâu? Tự thân lo chưa xong mà còn lo cho Liên, Cúc và Lan nữa. Thiệt là khổ cả đám !’’.
Sau khi lảm nhảm trong lòng đôi điều, Huệ vẫn ngồi yên trên phiến đá, mắt nhìn lên những đám mây xam xám đang lặng lẽ bay trôi. Trời mới hơn bốn giờ chiều mà đã tối thui. Nàng đứng lên đi thất thiểu rời khỏi khu rừng. Tà tà xuống mê-trô trở về khu Montparnasse. Huệ mở cửa bước vô căn appartement ba phòng, nằm tại đường Nôtre-Dame quận 6 Paris... Chẳng có ai ở nhà, không khí im lìm vắng lặng...

Vào đêm Giáng Sinh, trong lòng Huệ buồn tê tái, nàng đứng nhìn tuyết rơi ngoài song cửa mà đầu óc lo lắng khôn cùng. Gần nửa đêm, nàng đi đốt một cây đèn cầy màu đỏ cấm trên đầu ti-vi nơi để tượng Đức Mẹ Lộ-Đức có gắn những bóng đèn đủ màu lí-tí xung quanh đang chớp chớp. Nàng tắt bớt ngọn đèn lớn, rồi đến sa-long ngồi xếp bằng, chấp hai tay đưa ngang ngực, mắt nhìn trân tráo vào tượng Đức Mẹ, miệng lẩm bẩm: ‘’Mẹ ơi ! Con là người Đạo Phật. Nhưng con rất tin là có Mẹ đang ở bên con để nghe những lời con cầu khẩn và xin Mẹ ban ơn cho các bạn con luôn...’’. Huệ ngồi yên lặng, mắt vẫn nhìn Đức Mẹ... Ánh hồng lạp lay qua lay lại. Huệ nghe tâm hồn nhẹ nhàng bay bổng. Những giây phút Huệ để hết tâm thần cầu nguyện nên đầu óc nàng trong tình trạng như nửa mê, nửa tỉnh. Nàng thấy Đức Mẹ bay bay đến gần, một tay Mẹ vuốt tóc Huệ, còn tay kia cầm một cành hoa màu vàng thật đẹp tặng cho nàng, không biết là hoa gì? Huệ kính cẩn đưa hai tay nhận một cách thản nhiên. Trong lòng nói cảm ơn Mẹ, chớ nàng không nói được thành tiếng. Nhận được cánh hoa, trong thâm tâm Huệ như đang ngắm nghía cành hoa... Bất chợt có tiếng ‘’hù’’ làm Huệ giựt mình và hoàn hồn trở lại. Nàng la lên:
- Con quỉ. Làm tao hết hồn ! Ủa, còn con Cúc, con Lan đâu rồi?
- Ai biết tụi nó đi đâu? Thây kệ tụi nó, hơi đâu mà mầy lo. Nè, tao thấy mầy nhìn Đức Mẹ không chớp mắt. Tao tưởng mầy...
Huệ cướp lời:
- Tưởng gì? Tao đang cầu xin Đức Mẹ ban ơn cho bốn đứa tụi mình có nơi nương tựa. Vì sau mùa đông này là người ta sẽ tống cổ tụi mình ra ngoài đường đó !
- Ối, hơi đâu mà lo mầy ơi ! Tới nước đường cùng thì tụi mình kéo nhau xuống mê-trô !
Lời nói của Liên làm Huệ nổi giận, và lại thêm tiếc nuối cảnh mơ màng thấy Đức Mẹ tặng hoa. Nàng nói:
- Hứ, cứ nói liều. Tối ngày mầy lo chuyện gì đâu đâu không, chớ không lo cầu xin Mẹ. Mầy... mầy là người Đạo Chúa... Mầy đem Đức Mẹ về đây mà mầy không cầu xin Mẹ gì hết...
Liên cười cười:
- Mẹ thương mầy hơn tao đó Huệ à !
- Sao mầy nói vậy?
- Tại mầy ngoại Đạo.
- Đừng nói bậy. Mẹ là Đấng Lành. Mẹ rất bình đẳng. Như bên đạo Phật cũng có Mẹ, là Phật Bà Quán-Thế-Âm Bồ-Tát mà tao thường gọi là Mẹ. Mẹ nào cũng thương hết thảy con của mình. Chớ chẳng bao giờ Mẹ phân biệt Ngoại hay Nội như mầy nghĩ đâu !
Liên cười với nét mặt hớn hở:
- Ê, chừng nào mầy đi Chùa, nhớ kêu tao đi ví nha !
- Cha, chả. Bữa nay mầy muốn đi Chùa sao?
Liên nghiêng đầu qua hỏi Huệ:
- Mầy tin Chúa và Đức Mẹ, thì tại sao tao không tin Phật và Bồ-Tát?
- Tại dạo trước, tao rủ mầy đi Chùa, mầy nói là bên đạo Chúa không cho lạy Phật và ăn đồ cúng !
- Hồi xưa kìa, chớ bây giờ là thời đại mới. Chị Nguyệt, cô Hằng trên cung trăng người ta lên viếng tới rồi, nên Đức Thánh Cha cũng chăm chế...
- Đúng rồi. Có mấy lần trong dịp lễ Vu-Lan, tao lên Chùa thấy các Cha ngồi ăn cơm chay với các Thầy đằng trước chánh điện, ngay Phật đài.
- Vậy hả?
- Chớ sao. Có khi tao thấy năm sáu Đạo làm lễ chung để cầu nguyện cho nhân loại sớm được Hòa-Bình trên toàn cầu nữa. Người ta gọi là ‘’Buổi Cầu Nguyện Liên Tôn’’ đó.
- Tao với mầy ở chung cả năm nay cũng ‘’Liên Tôn’’ vậy. Mà hổng biết con Cúc, con Lan, tụi nó đạo nào hén?
- Tụi nó là dân học trường Tây, chắc là đạo Chúa rồi. Xem như nhà này chỉ là ‘’Song Tôn’’ thôi. Nghĩa là, đạo Ki-Tô và đạo Thích-Ca.
- Như vậy là mầy thích lắm phải không Huệ?
- Khỏi nói. Tao còn muốn tất cả các tôn giáo đều họp lai để làm lễ chung vĩnh cửu. Vì theo tao nghĩ, đạo nào cũng đội chung một Ông Trời. Nên tao muốn ai ai cũng hài hòa, thương yêu, bao dung, tha thứ và làm lành lánh dữ... Bởi trước sau gì ai cũng phải quay về chung một đường khi thân xác ta tới hồi hoại diệt...
Liên gật đầu:
- Thì Đạo nào cũng dạy như vậy. Nhưng tại lòng người còn chất chứa đầy nhốc tam-độc - tham-sân-si cho nên mới xẩy ra chiến tranh hoài trên trái đất. Mầy nói đúng đó Huệ. Gây chiến tranh, giết chốc làm chi, cứ để tự nhiên, rồi ai ai cũng tới giờ chung cuộc, là phải trả nợ Đất hi hi...
- Cha, chả. Bữa nay mầy dùng lời của Phật dạy. Giỏi quá ta. Tao khá khen mầy đó Liên !
- Thì tao đọc mấy cuốn sách Kinh mầy thỉnh ở Chùa đó. Và tao cũng thấy mầy khi vô nhà thờ liền bắt chước người ta làm dấu Thánh-Giá trước Chúa và Mẹ Maria ha ha... Còn đến nhà thờ Rue du Bac thì mầy hay dâng bông lên các Nữ Thánh... nằm trong lồng kiếng nữa. Tao thấy mầy tôn kính bên Đạo Chúa, nên tao cũng kính tôn Đạo Phật. à, hồi nãy tao thấy mầy nhìn Đức Mẹ thật là chăm chú, mầy thấy có hy vọng gì không?
- Hy vọng chứ ! Ừa, để tao kể lại cho mầy nghe nè...(...)
Liên nghe xong những lời của Huệ kể. Trên gương mặt Liên nghiêm trang, đứng lên đi đến làm dấu Thánh-Giá và hôn chân Đức Mẹ. Nàng quay sang nói với Huệ:
- Huệ ơi ! Sao tao với mầy nằm mơ giống nhau quá vậy? Nhờ mầy kể chuyện, tao mới nhớ lại giấc chiêm bao của tao hai ba đêm trước.
- Mầy cũng chiêm bao thấy Đức Mẹ hả?
- Ừa. Nhưng mà Mẹ khác.
- Trời đất ! Mẹ nào?
- Từ từ để tao kể. Tao thấy tao được ngồi trên một chiếc thuyền Rồng có chiếu đầy ánh sáng rực rỡ và đẹp tuyệt vời, có Phật Bà Quan-Âm mặc bộ đồ dài trắng tinh, đứng thật cao. Một tay Ngài cầm nhành dương liễu, còn một tay cầm bình nước Cam-Lồ rưới lên đầu tao. Lúc ấy tao sung sướng vô cùng.
Huệ nghe Liên kể xong, nàng liền đưa ánh mắt sáng ngời nhìn tượng Đức Mẹ và nói:
- Sự trùng hợp thiệt là huyền diệu. Ngộ quá ha ! Mầy gặp Mẹ Quán-Thế-Âm-Bồ-Tát, còn tao thì gặp Đức Mẹ. Vậy thế nào mấy đứa tụi mình cũng sẽ được các Mẹ giúp đỡ cái khổ của tụi mình hiện tại là phải tìm nhà mướn hoặc có quới nhân nào tới giúp cho ở trọ đỡ một thời gian...
Liên gật đầu chấp tay khấn vái:
- Vái Trời, Phật, Chúa, Mẹ giúp cho chúng con có được nơi ăn chốn ở !
- Chắc chắn là tụi mình sẽ được các đấng Bề Trên ban ơn sau những mùa lễ Giáng Sinh, Tết Dương Lịch và Tết Nguyên Đán này...
Tiếng chìa khóa mở cửa. Cúc và Lan cũng về tới...
Đúng mười hai giờ khuya. Tiếng chuông các nhà thờ ngân vang khắp nơi để báo hiệu Noẽl. Liên, Huệ, Cúc, Lan ôm nhau hôn, mừng Chúa Hài-Đồng Giáng-Sinh 1980 năm. Tất cả nhìn nhau mỉm cười với ánh mắt tràn đầy niềm tin...

Việt Dương Nhân
(Ivy-sur-Seine, chiều đông-Tết Nhâm Ngọ 2002)


__________________
"Giữa sỏi đá vút vươn niềm hy vọng
Trong tro tàn dào dạt nhựa hồi sinh
Hận nội thù trên máu ruột Tiên Rồng
Căm giặc cộng BÁN non sông Hồng Lạc"
(YTKCPQ)


"Cộng sản còn thống trị trên quê hương - Ta còn phải đấu tranh"
Blog_vdn
- MGP - VNCH - Viet.no
Google traduction

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

Tia Nắng Hoàng Hôn - Việt Dương Nhân

 

Kim Chi và Ngọc Diệp là đôi bạn rất thân với nhau. Tính đến nay đã gần bốn chục năm qua. Hiện tại hai bà sắp vào tuổi lục tuần. Tuy cả hai không cùng mẹ cha, cũng không cùng quê quán. Mà số phận lại tương tựa như nhau. Thật là một sự trùng hợp hiếm có trên cõi đời !

Kim Chi sanh ra trong một gia đình điền-chủ khá giả, vùng Gia-Định ngoại ô Sàigòn. Còn Ngọc Diệp thì sanh trong một gia đình phú-hộ ở miệt Long-Xuyên thời còn Pháp thuộc.

Vào khoảng đầu thập niên một ngàn chín trăm năm mươi. Lúc đó Ngọc Diệp và Kim Chi mới lên sáu bảy tuổi mà đã chịu cảnh mồ côi. Hai bé sống với các anh chị trong nhà. Nhưng đau đớn thay ! Hai đứa nhỏ lại không được tình thương yêu trìu mến của anh chị cũng như giòng họ. Bao nhiêu cảnh vô phước cùng cực nhứt đời. Nó luôn luôn phủ lên đầu của hai đứa bé còn thơ dại. Cả hai từng ăn những chén cơm chan bằng máu và nước mắt. Quần áo thì chẳng được ấm áp mà lại còn bị mắng nhiếc, roi đòn bủa xuống và đày ải vô cùng cực nhọc.

Thân xác bé nhỏ mà phải gánh chịu bao nỗi nhọc nhằn. Mặc dù khổ cực như vậy. Hai đứa bé bắt buộc phải ở lại sống nương nhờ trong gia đình các anh chị. Vì tuổi còn thơ và còn nhỏ quá, biết phải đi đâu bây giờ ?

Ngày tháng năm trôi hơn mười năm sống lây lất và cam chịu nỗi nhọc nhằn. Nhưng rồi cả hai đều thoát ly lên Sàigòn sống kiếp bụi đời sương gió.

Ngọc Diệp và Kim Chi quen nhau, là sự ngẫu nhiên. Bởi hai cô mướn phòng gần nhau và chung một Building... trên đường Tự-Do quận nhứt Sàigòn. Từ dạo ấy họ kết tình bạn với nhau.

Suốt mười mấy năm sống kiếp phong trần gió bụi trên đất Sàigòn. Ngọc Diệp và Kim Chi nếm đủ mùi vị của đời. Đến lúc lớn khôn, làm ra tiền. Hai cô trở về thăm lại gia đình và cung phụng cho đám cháu, con của các anh chị hai cô.

Thời gian trôi chảy, Ngọc Diệp đi theo tiếng gọi ái tình. Nàng qua Pháp với người yêu. Nhưng chẳng may, không đầy một năm thì người tình của nàng bị cơn bạo bệnh mà qua đời. Ngọc Diệp phải sống bơ vơ giữa thủ đô Ba-Lê.

Cả năm sau miền Nam Việt Nam thất thủ vào tay Cộng-Sản Bắc Việt. Kim Chi ‘’đu’’ được một người đàn ông Việt dân Pháp giúp nàng thoát khỏi Sàigòn.

Thật là thương đau ! Định mệnh không chịu buông tha cho kiếp Hồng Nhan Bạc Phận ! Sóng gió lại nổi lên và đưa đẩy Kim Chi với vị ân nhân ấy phải chia tay.

Ngọc Diệp và Kim Chi tình cờ gặp lại nhau trong buổi văn nghệ do những người Việt Tỵ-Nạn tổ chức tại rạp Maubert quận 5 Paris. Hai cô gặp lại nhau lòng mừng vô hạn. Kim Chi rủ Ngọc Diệp về ở chung, và cùng đi xin việc làm ở mấy tiệm của người Việt. Nhưng chẳng được việc. Cuối cùng hai cô phải bước chân vào Rừng Đêm đầy chim muông, thú dữ của thù đô ánh sáng Ba-Lê để tranh thủ mà tìm sự sống.

Bấy giờ tuổi đời của hai nàng gần kề tứ tuần. May thay, vào một đêm trời xanh mây biếc, trăng sao lóng lánh sáng ngời, Ngọc Diệp gặp người đàn ông Thụy Sĩ hết dạ thương yêu và cưới nàng làm vợ. Hơn một năm sau, Kim Chi cũng được một chàng Quân tử yêu thương nàng hết mực. Tuy già nhân ngãi, non vợ chồng . Nhưng chàng lo lắng cho Kim Chi một cuộc sống tương đối đầy đủ.

*

Gần hai mươi năm, Kim Chi và Ngọc Diệp sống an phận với những sợi tơ tình muộn màng ấy. Bấy giờ hai bà đã chán ngán sự đời, bởi sống quá nhiều và cũng nếm biết bao điều đau khổ phũ phàng cũng như những vị ngọt bùi, cay đắng. Nên không còn ham muốn gì thêm nữa, ngoài cái việc : "ngày qua ngày, chờ qua đời mà thôi".

Nhưng... trời chiều, bóng xế... Trong lòng của hai bà ngập tràn nổi lên tình thương nhớ quê hương. Chắc chắn là đồng tâm trạng của hằng triệu đồng bào Việt Nam đã ly quốc từ bấy lâu nay.

Ôi, quê hương Việt Nam ! Việt Nam là nơi chôn nhau cắt rún là mảnh đất quê nghèo, là nơi chúng ta từng nếm bao mùi vị vui buồn trong những năm tháng của ngày xa xưa. Dù chúng ta sống trong hoàn cảnh nào đi nữa, thì không ai có thể quên hẳn được quê hương của mình...

*

Vào đầu thập niên 1990. Có hằng loạt người Việt trở về thăm quê hương và gia đình. Trong đó có Ngọc Diệp. Bà về Sài-gòn được mấy tuần, thì vội đi tìm mua một căn appartement nho nhỏ gần khu chợ Tân-Định, nhờ người bà con đứng tên dùm. Mua xong, Ngọc Diệp sửa sang trang hoàng lại căn nhà cho đầy đủ tiện nghi để khi nào bà về mà có chỗ ở. Còn những tháng bỏ trống thì cho ngoại kiều mướn ngắn hạn.

Lo căn nhà xong, Ngọc Diệp trở lại Thụy Sĩ. Bà luôn nghĩ đến Kim Chi.

Buổi sáng cuối mùa thu, thời tiết lành lạnh, bên ngoài mưa rơi lác đác, lá rụng đầy đường, thân cây trơ cành trọi lá. Trông thật là buồn hiu hắt !

Kim Chi đang nhìn trời qua cửa sổ, lòng nghĩ ngợi xa xăm. Chợt tiếng chuông điện thoại reo vang, bà đến nhấc lên :

- A-lô ! Xin lỗi, ai vậy ?

- Hì hì... Tao đây nè !

- Cái gì vậy... Mụ ?

- Ê, về Việt Nam ăn Tết với tao không... Mụ ?

Hai bà đều cười ngất trong điện thoại. Kim Chi nói :

- Tao muốn về thăm gia đình tao lắm... Nhưng...

- Nhưng-nhụy cái gì ? Mầy còn các anh chị và một đám cháu đông như là vạn cấy. Theo tao thấy, là mầy nên về một lần đó Kim Chi à ! Về nghe Mụ... !

- Ờ, để tao tính lại. Tao sẽ hỏi mượn nhà băng và xin chàng Quân Tử coi có chút gì không nha !

- Thế nào cũng được mà !

- Nè, có gì thì tao sẽ cho mầy hay sau.

- Để tao sẽ về trước, rồi mầy bay về sau nha !

- Ờ, nếu tao đi, thì đi cỡ vài tuần là tao phải trở lại đây.

- Sao mầy không ở một vài tháng ?

- Trời ơi ! Không được đâu Mụ ‘’Suisse’’ ơi !

- Nè, thôi ráng thu xếp đi nha. Bye bye nghe ...!

- O.K. Má nó ơi !

Sau khi Kim Chi nói chuyện điện thoại cùng Ngọc Diệp. Bà suy nghĩ suốt ngày. Qua hôm sau Kim Chi lo đi mượn nhà băng. Mượn được ba chục ngàn quan. Chàng ‘’Quân Tử’’ tặng thêm một chút và nàng gom góp tiền dành dụm cộng chung tất cả được cỡ năm chục ngàn quan Pháp. Nàng đi xin visa và mua vé máy bay xong xuôi cùng lo mua thuốc men đem hờ về rủi bị bệnh hoạn bất tử.

Ngọc Diệp đi trước Kim Chi vài tuần. Sau đó Kim Chi cũng lấy Air-France bay về.

Ngồi trong máy bay mà lòng của Kim Chi vô cùng hồi họp, xúc cảm lạ thường. Sau gần hai mươi năm mới được trở về quê hương yêu dấu.

Khi nghe cô chiêu đãi viên nói : "máy bay đang vào không phận Việt Nam và thời tiết bên ngoài nóng ba chục độ." Tim Kim Chi đập mạnh, và khắp cả thân người toát mồ hôi lạnh, nước mắt rưng rưng. Một xúc động chưa từng có trong lòng nàng. Kim Chi đứng dậy lấy bộ đồ mát trong xách tay nhỏ đi vào toilette thay. Rồi trở lại ngồi ghế gài dậy nịch đàng hoàng, nàng cố trấn an tinh thần.

Chiếc máy bay ‘’Boeing-747’’ đáp xuống phi-trường Tân-Sơn-Nhứt vào khoảng năm, sáu giờ chiều. Cửa mở, hành khách lần lượt đi xuống. Còn Kim Chi thì chần chờ đi sau chót. Nàng vừa đạp chân dưới đất, liền ngồi và khum xuống hôn trên mặt đất mà nước mắt bà tuôn rơi. Bà tự nhũ : - "Mình sự thật về tới nơi chôn nhau cắt rún rồi. Trời ơi ! Việt Nam quê hương tôi !"

Bà từ từ nối đuôi như mọi người, rồi đi lấy hành lý, điền giấy khai thuế, trình giấy thông hành... đi ra.

Kim Chi ngơ ngác tìm kiếm Ngọc Diệp. Đàng kia, Ngọc Diệp đưa tay quơ quơ và kêu lên :

- Kim Chi ! Tao đây nè !

Đi chung với Ngọc Diệp, có Gấm, cô bạn hàng xóm, và Cương, ông luật sư mà Kim Chi được quen biết trong lúc ông đi công tác tại Ba-Lê. Khi ông trở về Sài-gòn, sẵn dịp đó Kim Chi gián tiếp giới thiệu cho Ngọc Diệp, cho bà có người quen ở Sài-gòn, vì bà ít quen ai ở bên nhà. Họ tươi cười chào đón nhau.

Bốn người ra chiếc xe hơi hiệu Toyota màu trắng còn mới toanh của Cương. Cương lái xe trực chỉ chạy thẳng về nhà của Ngọc Diệp...

*

Qua ngày sau, Kim Chi nhờ cô Gấm đi đổi tiền quan Pháp qua tiền đồng VN. Nàng vội lấy xích-lô-đạp và ôm tiền về Gia-Định thăm các gia đình anh chị.

Kim Chi không mua gì cả, mà bà chỉ đem tiền về gọi là quà cáp. Phân phát cho một số người trong gia đình. Sau đó nàng được biết có cô cháu đang bị ở tù về tội lừa gạt tiền bạc của người ta. Kim Chi liền bắt tay lo liệu, đền tiền lại để cho cô cháu được ra khỏi tù.

Nhưng buồn thay ! Người chị dâu tham tiền. Chị ta muốn Kim Chi đưa tiền cho bà để bà trả góp từ từ mà phó mặc cho con mình ở tù. Nhưng Kim Chi không bằng lòng, bà cương quyết chuộc cô cháu ra.

Bao nhiêu năm Kim Chi xa cách gia đình. Ngày nay trở về lại vẫn bị bất đồng ý kiến trong gia đình.

Tiền bạc Kim Chi cho tặng các gia đình anh chị và lòng vòng những bà con và bỏ tiền chuộc cô cháu ra khỏi tù, mà còn bị người chị dâu thù ghét.

Thật buồn cho thân phận Kim Chi. Một đời người vô phước. Bà chẳng được một chút tình yêu thương trìu mến nào của gia đình quyến thuộc.

Sau một tuần Kim Chi cho tặng hết tiền bạc. Bà nằm ở nhà của Ngọc Diệp mà chờ đến ngày lấy máy bay trở lại Ba-Lê. Và trong lòng bà nói, nếu Cộng Sản còn cầm quyền thì bà cương quyết không trở về Sàigòn nữa. Bà chờ đến khi nào Việt Nam được thật sự Tự do - Dân chủ thì lúc ấy bà sẽ trở về ?

Còn gia đình anh chị và các cháu của Ngọc Diệp đều vượt biển thoát khỏi Việt Nam từ lâu. Vài người sinh sống trên đất Mỹ. Và vài người sống trên đất Pháp. Nên nàng không bận lòng mà cho tặng ai bên Việt Nam.

*

Sau chuyến về Sài-gòn thăm gia đình và quê hương, Kim Chi thấy chán nản sự đời hơn nữa. Vì cảm thấy gia đình đối với bà như người xa lạ. Nhưng tiền thì họ không chê. Mà còn định tìm cách gạt gẫm bà nữa. Thật ngao ngán tình đời !

Bà trở lại Ba-Lê và chỉ liên lạc thư từ với Ngọc Diệp. Hai bà thư cho nhau rất là thường.

Rồi lại cũng vào buổi sáng mùa thu có chút nắng vàng chói chang. Kim Chi nhận được thư của Ngọc Diệp và có gởi kèm theo một lá thư của người cháu trai con của người anh Cả từ bên Mỹ viết gởi qua. Kim Chi mở thư ra đọc :

"Los-Angeles, ngày... tháng... năm...

Cô Ngọc Diệp kính thương,

Đầu thư con kính thăm sức khỏe cô và dượng. Một lần nữa con rất cám ơn cô đã tỏ bày tâm sự của cô cho con nghe. Cô đã đặt hết lòng tin vào con. Con có nhận hai lá thư của cô và hai tấm ảnh của Trầm. Thư của cô thật dài và chứa đựng đầy sự đau khổ, bất công đối với một đứa trẻ mồ côi mới lớn. Con thật cảm xúc và đầy phẫn nộ trước hình ảnh của một đứa bé vừa lên sáu bảy tuổi bị đối xử quá tàn tệ.

Cô Ngọc Diệp ơi ! Con xin lỗi cô vì sự tò mò của con, mà làm cho cô trở về với quá khứ đầy đau khổ, làm cho vết thương của cô bấy lâu nay gần như đã lành. Nay nó bị loét ra trở lại.

Thật sự con không ngờ cuộc đời của cô là một chuỗi ngày đầy đau khổ ôm ấp một mình. Con cám ơn Chúa và Mẹ Maria đã nâng đỡ và che chở cô trong suốt thời gian qua. Thật là cô có tánh cương nghị, không khuất phục trước những cảnh khó khăn đau khổ, đã bao lần cô ngã xuống. Nhưng cô đã cố gắng một mình trỗi dậy và tiến lên từng bước đến ngày hôm nay. Đó cũng là nhờ sức chịu đựng dẻo dai của cô bấy lâu nay, nên giờ đây con mới hiểu được cô, biết được cuộc đời của cô, và ít nhiều về cô Ngọc Lan nữa.

Cô ơi !Trước những hình ảnh khổ đau của cô. Con cảm thấy cuộc đời trên trần gian nầy đầy bất công. Con có thể chấp nhận sự bất công của người lạ, của một xả hội đối với mình. Nhưng con chống đối sự bất công của gia đình, giữa tình anh chị em, thì đều đó con thật khó mà tha thứ được. Nhưng, tuy đời cô đã bị đối xử tàn tệ. Thật là cô có một trái tim bằng vàng, một trái tim bằng máu thịt. Cô biết đáp lại những sự đau khổ mà người ta đã làm cho mình, bằng cả một tình thương, bằng một sự tôn trọng quý kính.

Cô nói đúng lắm, vì luật Moĩsen không đúng. Là ai chặt tay mình, thì mình phải chặt tay người kia lại cho công bằng. Nhưng Chúa Jésus còn đi xa hơn trong tình yêu của Người đối với thế gian, Người nói : Nếu ai vả má bên phải mình, thì mình đưa má bên trái cho họ vả luôn. Đến nỗi Người đã bỏ mình trên thập giá chỉ vì sự kiêu ngạo của loài người.

Cô Ngọc Diệp của con ! Tình yêu của Chúa thật bao la, không có biên giới. Có lần Người đã nói một ngụ ngôn : Một người chăn một đàn cừu 100 con. Nhưng trong đó có một con cừu đen tự rả đàng đi một mình, người chăn cừu kia vì tình thương vô biên, và sợ loài thú dữ hiếp đáp con cừu đen, nên ông bỏ lại 99 con cừu ngoan kia mà đi tìm cho được con cừu đen đem về. Còn hơn nữa, ông đã vác con cừu đen trên vai mình mà lòng đầy vui sướng, vì đã tìm lại được con cừu đen.

Cô Ngọc Diệp ơi ! Tuy trong quá khứ của cô đã làm những gì mà gia đình và xã hội không chấp nhận. Nhưng tất cả những gì cô đã làm cũng chỉ vì là sự sống ‘’survivre’’ mà thôi. Trước tình yêu thương bao la của Chúa, với lòng biết hối cải ăn năn và sự tôn kính của cô đối với Thượng Đế, thì con chắc rằng cô được tha thứ, và các Thánh trên Thiên Đàng còn vui mừng khi thấy một người có tội lỗi hối cải hơn là 99 người kia ngoan không cần cải hối. Con không phải là người tinh trắng, con cũng không có quyền phán đoán ai cả. Mà con chỉ hy vọng ngày sau sẽ gặp cô trở lại, chắc chắn là không phải ở địa ngục, mà là ở một nơi không còn có sự đau khổ nữa. Đó là bên cạnh Thiên Chúa nhân từ và đầy lòng khoan dung.

Thật con không biết phải làm gì để giúp cô trong những lúc nầy, mà con chỉ biết bắt chước Thánh Thérès de Lisieux, nhưng con cố gắng cầu nguyện cho cô, cho cô Ngọc Lan và cho cả gia đình con, và cám ơn Thiên Chúa đã giữ gìn gia đình mình đến ngày hôm nay, tất cả đều bình an là điều tốt lắm rồi.

Cô Ngọc Diệp ơi ! Bây giờ con chỉ xin cô hãy để vết thương của cô từ từ khép lại. Con rất cám ơn cô đã cho con thấy một người tội lỗi, nhưng đầy lòng bác ái thương người. Một người đã từng vấp ngã, nhưng tự mình trỗi dậy. Một người đã bị mất trước cái nhìn của người đời, giờ vẫn là người đầy tình thương đối với tất cả tình anh chị em, với tất cả người gặp cảnh khó khăn.

Cô Ngọc Diệp của con ! Cho dù cô đã làm gì trong quá khứ, nhưng đối với con cô vẫn là cô của con, con vẫn kính cô như cô Ngọc Lan, như ba mẹ con. Con không hổ thẹn vì đã mang một dòng máu giống như cô. Mà ngược lại con rất vui vì được biết trong gia đình mình tất cả không phải là người dễ khuất phục.

Thơ khá dài, xin phép cô cho con dừng bút. Con hẹn cô thơ sau. và con không quên kính chúc cô và dượng được nhiều sức khỏe và vạn sự lành.

Cháu của cô

Lê Văn Vĩnh."

Kim Chi đọc bức thơ, mà bà cảm động đến rơi nước mắt. Bởi thương đời bạn và cũng thương cho thân phận mình. Nhưng Kim Chi không được cái diễm phúc là có người trong gia đình viết những lời lẽ an ủi và thông cảm như thế.

Vừa đọc xong bức thư Vĩnh, cậu cháu của Ngọc Diệp, Kim Chi thấy mình như được nhận chung một tia nắng hoàng hôn đang sưởi ấm cõi lòng cô quạnh lạnh lùng trong lúc nầy. Bà lấy những lời an ủi ấy mà đặt vào cho mình.

Được biết Vĩnh là người có ăn học, khoa bảng khá cao, và có một địa vị rất quan trọng trong xã hội nầy. Khá khen thay, cậu Vĩnh đủ can đảm hạ thấp mình và chấp nhận có một người cô như thế. Bởi vì có biết bao người từng ở một địa vị thật thấp. Nhưng nhờ dịp may, hay chiếm đoạt của cải ai đó, rồi họ được phất lên. Sau đó họ không đủ can đảm hạ trở xuống được, bởi sợ bạn bè cũ biết được dĩ vãng thấp hèn của họ. Vì thế mà họ cứ nhìn lên trên chứ không dám ngó lại xuống đất. Người xưa đã có câu : - "Giàu đổi bạn, sang đổi vợ". Còn bây giờ thì : "Giàu đổi bạn, sang đổi đủ thứ..."

Thế gian ta được làm người là may mắn lắm rồi. Còn giữa dòng đời thường gặp bao cảnh nổi chìm về địa vị cũng như vật chất. Nhưng ta ráng giữ vững một tấm lòng bao dung - đại lượng và bình đẳng với tất cả mọi người, để đến ngày nhắm mắt xuôi tay cho nhẹ nhàng linh hồn.

Suốt mấy ngày Kim Chi đọc đi đọc lại nhiều lần lá thơ của cậu Vĩnh. Mà lòng vẫn nghe ngậm ngùi, vui buồn lẫn lộn.. Rồi bà viết thơ cho Ngọc Diệp :

"Ba-Lê, ngày ... tháng... năm ...

Ngọc Diệp bạn già thương mến,

Tao nhận liên tiếp ba bốn lá thơ của mầy. Trong đó có một lá kèm theo thơ của cháu Vĩnh. Ý cha ! Mầy thật là có phước được cậu cháu có một tấm lòng bao dung đại lượng hết sức.

Tao đọc thơ ấy mà lòng cảm động đến rơi nước mắt mấy lần đó. Đọc thơ cháu mầy viết cho mầy mà tao cứ tưởng như cháu của tao viết cho tao vậy. Cho tao vui ‘’ké’’ với mầy nha bạn già ?

Nghe mầy muốn rủ tao trở về Việt Nam nữa. Sự thật lòng tao cũng xôn xao lắm. Nhưng Ngọc Điệp ơi ! Tao không đủ sức trở về. Vì từ tinh thần đến vật chất tao không có vững chút nào. Thôi thì cứ chờ một dịp nào khác, hoặc là kiếp sau cũng được.

Ngọc Diệp ơi ! Tao muốn nói với mầy nhiều lắm. Nhưng bất chợt bị nghẹt lại, bởi lá thơ của cháu Vĩnh lời lẽ còn chập chờn trong tâm hồn tao, mà tao không thể diễn tả bằng ngôn ngữ được. Mà nghe lòng âm ấm như một tia nắng rực lên của chiều hoàng hôn sắp lặn tắt vậy.

Những giây phút cuối đời mà được những lời lẽ của người thân chia sẻ và thông cảm như thế, thì được một an ủi lớn lao lắm cho cuộc đời quá khứ của chúng ta. Hãy xem như là tia nắng hoàng hôn chiếu vào phút cuối đời của ta nha bạn !

Thôi, tao tạm dừng bút nơi đây. Mặc dù lời tuy ít, nhưng nhiều ý... gởi đến mầy. Chúc mầy và Anh... được nhiều sức khỏe và thân tâm an lành.

Bạn già

Kim Chi"


*

Dù cho lá ngọc - cành vàng,
Kim Chi - Ngọc Diệp hoặc hàng chúa vua.
Nước trôi, lửa cháy đành thua,
Chỉ nhờ lượng cả trời đưa qua dùm.

Dẫu rằng mạc vận đường cùng,
Gặp cảnh nghèo khó cũng đừng trách ai.
Vững lòng ăn ở thẳng ngay,
Ông trời bù đắp có ngày vinh sang.

Thế gian sướng một, khổ ngàn,
Trước vui chốc lát, sau tràn buồn đau.
Chuyện đời thật quá ngán ngao,
Chỉ còn Tu sửa, chuốt trau Tâm lành.

(Bên bờ sông Seine, thu-đông giao mùa 12/2000)